Khoá thiền off K35 đã thành công viên mãn trong 3 ngày từ 28-30.03.2025

Hành trình trở về suối nguồn An Lạc

Những ngày cuối tháng 3 – khi hoa bưởi nở trắng đầu vườn, cũng là lúc đủ nhân duyên được sự cho phép và giúp đỡ của  Thầy Nguyễn Mạnh Hùng, GĐTTTPG tổ chức offline K35 tại An Lạc Trang – Hòa Bình. Nơi ấy, giữa suối rừng và hoa trái, GĐTTTPG trở về – không phải để tìm kiếm điều gì, mà để lắng nghe chính mình. Ngồi lại với hơi thở, với thân tâm, trong không gian tĩnh lặng và đầy yêu thương của thầy.

An Lạc Trang – trang viên nhỏ ẩn mình bên dòng suối – là tâm huyết của TS Nguyễn Mạnh Hùng, nơi từng gốc cây, ngọn cỏ đều được chăm chút như chăm sóc một người thân. Bước chân vào vườn hoa rộng hơn 2000m2 vào độ cuối tháng 2 âm lịch, cảnh sắc hiện ra như tranh: bưởi trắng ngào ngạt, nhãn và vải điểm hoa li ti, chim hót khắp nơi, mây trời lơ lửng trên đầu… Tất cả như mở lòng người.

 

Hai mươi tư thiền sinh từ 8 tuổi đến 80 tuổi trong GĐTTTPG –  cùng nhau hội tụ nơi An Lạc Trang trong không khí ấm áp và lặng lẽ. Không có tiếng ồn ào của phố thị, không có lời thừa hay những câu nói vô nghĩa – chỉ còn lại ánh mắt trìu mến trao nhau trong im lặng đầy hiểu biết. Mỗi người một tay: nhóm lửa, nấu cơm, quét sân, dọn dẹp – tất cả diễn ra trong sự nhẹ nhàng và đầy chánh niệm.

Buổi sáng, làn khói mỏng từ bếp củi vươn lên giữa làn sương sớm, hương trà sen thoảng nhẹ trong không khí quyện cùng mùi hoa bưởi, hoa nhãn từ vườn bên suối tỏa ra thanh mát. Chiều xuống, thong dong thiền hành ra bờ suối quanh khu vườn ngát hương. Thật hiếm có nơi đâu giữa cuộc đời này, người ta lại cùng sống với nhau an nhiên và đẹp đến vậy, không cần nhiều lời, chỉ cần có mặt một cách trọn vẹn.

 

Trên nhà sàn lợp mái cọ, ba ngày trôi qua như ba mùa tĩnh lặng. Mỗi giờ thiền tọa, thiền hành, thiền đứng là một giờ quay về với thân tâm – không vướng bận, không gấp gáp. Mọi cử chỉ được thực hiện trong chánh niệm: bước đi nhẹ nhàng trên con đường sỏi nhỏ cạnh dòng suối, hít thở cùng mây trời, lắng nghe tiếng chim hót và cả sự im lặng của chính mình.

Không gian thanh tịnh ấy như nâng đỡ lòng người. Tiếng thầy giảng bài, tiếng trò hỏi đáp sau mỗi giờ học như quyện cùng tiếng suối róc rách và tiếng lá thì thầm. Dường như từng bước chân thiền hành cũng biết mỉm cười. Cảnh vật bên ngoài nên thơ, nhưng cảnh giới bên trong mới thực sự sâu lắng. Tất cả chúng tôi – dù già hay trẻ – đều đang sống một đời sống khác: lặng lẽ, đầy tỉnh thức, mà bình yên vô cùng.

Tường Vy – cô bé 8 tuổi và Thành Vinh  – cậu bé 10 tuổi – khi kết thúc khóa thiền đã háo hức nói: “Con đăng ký khóa sau nữa nhé, vì về đây cảnh đẹp và vui quá ở đây rất an lặng!”. Quang Minh – cậu học sinh lớp 9 – thì lại thủ thỉ: “Thầy ơi, thầy giảng kinh tiếp đi…” Những mầm non bé nhỏ ấy – trong ánh mắt sáng lấp lánh – như gieo thêm một niềm tin cho tương lai, nơi con đường an lạc được tiếp nối.

 

 

Kết thúc khóa thiền, ai nấy đều mang theo một phần yêu thương – nhẹ nhàng mà sâu lắng. Ba ngày tuy ngắn ngủi, nhưng đã đủ để thân an trú, tâm lắng dịu; đủ để nhắc nhau nhớ rằng giữa những bộn bề của cuộc sống, vẫn luôn có một chốn bình yên để quay về.

Chuyến xe lặng lẽ lăn bánh rời An Lạc Trang, đưa chúng tôi trở lại Hà Nội. Không ai nói nhiều, không ồn ào  – chỉ là những ánh mắt trao nhau và nụ cười nhẹ tênh, như thể tất cả đều thầm hiểu: Một phần của mình đã ở lại nơi ấy – bên bếp lửa hồng, bên dòng suối róc rách, bên thầy – người đã gieo vào lòng chúng tôi hạt giống của tỉnh thức và an lạc.

Hẹn ALT một ngày không xa – K37 nhé, nơi suối nguồn hạnh phúc vẫn mãi chảy tràn…

tin liên quan

Leave a Comment